Văn mẫu lớp 9

Bài văn tự sự tôi thấy mình đã lớn khôn

Bài văn tự sự tôi thấy mình đã lớn khôn – Bài 1

Từ lúc cha mẹ sinh ra đến giờ, chắc hẳn không ai trong chúng ta để ý là: Mình đã lớn lên ra sao? cách suy nghĩ và nói chuyện của chúng ta đã thay đổi như thế nào, khi nào chúng thay đổi? Chúng ta không hề nhớ, kể cả tôi cũng vậy. Tôi, từ lúc nhỏ cho đến bây giờ tôi chưa hề để ý đến dòng thời gian thay đổi của mình. Nhưng cha mẹ thì khác, họ quan sát tôi từng chút một và một ngày nọ, họ bảo tôi rằng: "Con cao hơn rồi này! Con suy nghĩ chín chắn hơn rồi đấy!". Tôi rất vui khi nghe được những lời nói ấy từ cha mẹ, nhưng rồi họ lại kết thúc bằng một câu: "Nhưng con vẫn chưa trưởng thành được đâu.".

Lúc trước tôi chỉ là một cô bé dáng người nhỏ bé hay tung tăng vui đùa, phá làng phá xóm. Mà vì hồi nhỏ tôi dễ thương quá nên hàng xóm cũng chẳng ai nỡ lòng nào trách mắng tôi, nhưng những thiệt hại mà tôi gây ra thì ba mẹ lại là người phải đi đền bù cho người nhà ta thôi. Công việc của tôi lúc đó chỉ là ăn, ngủ, chơi nhưng chẳng bao giờ tôi có ngày nào tôi có thể làm tốt công việc của mình cả. Chơi thì chơi ngày chơi đêm đến quên ăn quên ngủ. Ăn thì kéo dài từ giờ này sang giờ khác. Làm cha mẹ đã mệt đủ điều nay lại càng mệt mỏi hơn vì tôi. Nhưng lần đầu tiên tôi nhận được lời khen cho thấy mình đã lớn hơn là khi tôi đang đi chơi với mấy đứa bạn thì tôi bảo với bà rằng: "Ngoại ơi, con đói quá ạ, ngoại dọn cơm cho con ăn đi!". Ngoại cười: "Ai dà, cháu bà lớn rồi nhỉ?". Từ đó trở đi tôi vui lắm, cứ hay hỏi mẹ xem làm cách nào để lớn nhanh hơn. Mỗi ngày đều trôi qua như vậy cho đến khi tôi lên lớp hai. Lúc đó em gái tôi mới vào mẫu giáo thôi mà lại hay bị bệnh, tuy ba mẹ hay đi làm xa nhưng vẫn có bà ngoại ở nhà chăm sóc hai chị em tôi nhưng vẫn không sao. 

Nhưng rồi một hôm, cả nhà nhận được tin ông ngoại đổ bệnh nên cần có người về quê chăm sóc ông ít lâu. Nhưng ngày mà ngoại về quê lại là ngày mà bố mẹ tôi đi công tác xa không về được. Thấy vậy tôi nghĩ rằng mình nên thử một phen làm người lớn xem sao, thế là tôi đòi nhận cái trọng trách giữ nhà trông em cho bố mẹ. Nghe xong, mẹ cười bảo là đồng ý cho tôi thử sức một lần nhưng bà lại không đồng ý, bảo rằng: "Con là con nít, lỡ ăn trộm nó có đột nhập thì cái thân nhỏ xíu teo ngắt thế thì làm ăn gì được!. Cho dù là vậy thì tôi cũng phải trông nhà. Cuối cùng mọi người cũng đồng ý. Hôm đó là một ngày thứ bảy nóng bức, chị em tôi ở nhà một mình từ trưa đến tối, quả thật là có rất nhiều chuyện xảy ra. Em tôi là một đứa trẻ dễ thương nhưng lại chẳng bao giờ nghe lời chị cả. Buổi trưa, khi mọi người đã đi hết thì em tôi bắt đầu thức dậy, chạy lại chỗ tôi và đòi ăn. Trong khi tôi đang làm việc ở dưới bếp thì nghe cái "xoảng" một cái, chạy vào thì thấy nguyên ly sữa của em tôi vỡ thành từng mảnh văng đầy sàn nhà. Tôi đang ngớ người ra thì em tôi lại leo lên nóc tủ mà nghịch mấy bức ảnh của bà nội. Khó khăn lắm mới mang bé quỷ xuống được mà vừa xuống đã khóc, la hét inh ỏi đòi ăn. Tôi đem chén cơm, canh ra đút thì lại phải chạy theo em từ trên xuống dưới, vật vã cả tiếng mới hết chén cơm. Xong ăn rồi đến tiết mục "đi tắm". Em tôi rất sợ nước, cứ chạy miết. Tôi dỗ mãi mới xong mà con nít thì nó vậy đấy, quậy thì quậy dỗ ngọt là nghe ngay. Tắm xong mà lại ham chơi không chịu ngủ trưa, dỗ mãi không ngủ tôi đành bỏ cuộc nằm ngay ra đó chợp mắt một lúc. Khi mở mắt ra, cả một bãi chiến trường đang hiện ra trước mắt tôi. Đồ chơi thì vương vãi ở mọi nơi, nước văng tung tóe trước sàn nhà, còn em tôi thì mình mẩy ướt nhẹp, ngồi đó gào lên đói bụng. Đành để mặc đống bề bộn kia mà lo cho con bé cái đã. Cuối cùng cũng xong cơm nước, tắm rửa đều xong cả rồi thì đã đến 8h. Em tôi xem tivi còn tôi thì rửa chén cho đến 9h. Lo mền chiếu xong xuôi, để cho em ngủ. Ấy thế mà ru miết không ngủ, mệt mỏi và bực bội, tôi bật khóc, em tôi không hiểu gì và nó cũng khóc theo. Hai đứa ngồi khóc om xòm được một lúc tôi nguôi từ từ quay sang em thì thấy con bé ngủ đi từ lúc nào. Khuôn mặt dễ thương khác hẳn lúc sáng, giờ em tôi đã ngủ thật ngon lành và tôi đi lo dọn dẹp nhà cửa, dọn được một lúc thì mệt quá tôi nằm xuống giường ngủ luôn cho đến sáng. Khi thức dậy, tôi vô cùng ngạc nhiên. Căn phòng tôi dọn còn dang dở nay đã gọn gẽ và sạch sẽ hơn. A, thì ra mẹ đã về và kết thúc ngày vất vả của tôi.

>> Xem thêm:  Nghị luận về hình ảnh người phụ nữ Việt Nam qua các tác phẩm văn học trong chương trình THCS

Tôi của ngày hôm đó, một con bé còn nhỏ như vậy mà lại không chịu chơi với bọn nhóc cùng tuổi mà lại sốt sắng đòi lo chuyện của người lớn. Sau vụ đó, tôi đã nhận được lời khen: "Con đã biết coi nhà với em, vậy là đã trở thành chị hai được". Ai cũng khen tôi cả nhưng mà mẹ lại nói: "Qua chuyện này con cần phải cố gắng nhiều hơn nữa". Nghe xong, tôi cảm thấy bản thân mình đã trưởng thành hơn một chút rồi đấy.

Bài văn tự sự tôi thấy mình đã lớn khôn – Bài 2

Thời gian cứ trôi và làm mọi thứ thay đổi, cả con người cũng vậy. Ai rồi cũng phải lớn dần theo năm tháng. Chính tôi cũng đang dần trưởng thành hơn, trưởng thành trong từng suy nghĩ, từng hành động. Tôi đang hoàn thiện bản thân mình. Không phải chỉ mình tôi mà cả mọi người xung quanh cũng đang thấy tôi khôn lớn.

Năm nay tôi đã 15 tuổi, đủ lớn để học cách sống tự lập và phụ giúp bố mẹ. Nếu so với 8 năm trước thì bây giờ tôi cao hơn rất nhiều. Mỗi lần đi ngang qua cái tủ gỗ ở nhà thì tôi lại nhớ đến những ngày tôi còn nhỏ, chạy lon ton khắp nhà. Khi ấy, tôi chỉ cao bằng tay cầm của tủ, với tôi cái tủ và mọi thứ xung quanh đều thật to lớn. Nhưng bây giờ, tôi không cần mẹ lấy đồ ở cao giúp cho nữa vì tôi đã cao hẳn ra, có thể tự lấy được mọi thứ và nhất là những vật ở trên cao. Ngoại hình của tôi đang thay đổi và cả tính cách cũng vậy. Cái tính bộp chộp, vụng về của ngày nào bây giờ tôi cũng đang dần khắc phục nó. Tôi biết rằng, tôi đang dần trưởng thành hơn nên không thể trẻ con như trước kia, không thể cứ mãi vụng về đụng vào cái thứ gì thì hỏng thứ ấy được. Chính vì thế nên tôi đã biết phụ giúp mẹ làm các công việc nhà như: lau nhà, quét nhà, xếp quần áo, dọn dẹp phòng một mình,…Nếu là tôi của lúc trước thì sẽ hay làm nũng với mẹ, đòi mẹ đút cơm cho nhưng bây giờ tôi không còn là một đứa trẻ non nớt như ngày xưa nữa. Tôi có thể tự thay quần áo và cột tóc cho mình, có thể tự đi học về mà không cần mẹ đi theo hoặc đưa đón nữa.

>> Xem thêm:  Thuyết minh về chiếc đèn ông sao

Bây giờ, suy nghĩ của tôi cũng đang dần thay đổi từng ngày. Lúc trước tôi hay làm mẹ buồn nhưng bây giờ, tôi đã biết suy nghĩ chín chắn hơn phần nào, luôn tự cô gắng học tập thật tốt để mẹ vui lòng vì niềm vui của mẹ là sự hạnh phúc của tôi. Lúc nào tôi cũng muốn làm mẹ vui, làm mẹ cảm thấy hạnh phúc. Tôi cũng luôn muốn giúp đỡ mọi người xung quanh vì tôi biết sống trong xã hôi thì đó là một thực thể. Lúc trước tôi còn vô tư lắm, suy nghĩ nhiều vào những lời nói của bản thân nhưng bây giờ tôi không muốn ai buồn vì tôi cả, tôi sẽ luôn làm họ cười vui mỗi ngày. Ngoại hình, suy nghĩ, tính cách của tôi đã và đang thay đổi theo sự trưởng thành của chính mình và cả ước mơ cũng vậy. Nhưng ước mơ ngây thơ và không bao giờ thành hiện thực của trước kia bây giờ đã tan biến trong tôi mà thay vào đó là những ước mơ táo bạo hơn, vững vàng hơn. Bây giờ tôi đã biết nghiêm túc thực hiện ước mơ của chính mình, không còn thái độ đùa cợt như xưa nữa. Tôi đang phấn đấu rất nhiều và hết mình trong từng giây, từng phút. Tôi đang nỗ lực hết mình để học tập thật tốt vì tôi biết rằng chỉ có học tập mới là con đường duy nhất giúp tôi thành công và biến ước mơ của tôi thành sự thật. Có lẽ, trước kia tôi còn nhỏ chưa biết thời gian quý báu như thế nào nên tôi đã lãng phí nhiều thời gian của bản thân. Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ phấn đấu và nỗ lực hết mình để mở đường cho tương lai của chính bản thân tôi. Tất cả từ suy nghĩ, ngoại hình, và cả tính cách, ước mơ cũng đang khẳng định rằng bản thân tôi đã dần khôn lớn. 8 năm trước kia và tôi của hiện nay vẫn là tôi đấy thôi nhưng tôi của hiện tại đã biết suy nghĩ nhiều hơn, chín chắn hơn rất nhiều, biết quan tâm mọi người xung quanh và sống vì mọi người hơn. Tất cả mọi thứ và cả tôi cũng đang thay đổi để chuẩn bị thật tốt cho một tương lai mới, một con người mới. Thay đổi và học cách sống tự lập, tự giác trong mọi việc và cho mọi người thấy rằng tôi đã khác rất nhiều, đã trưởng thành rất nhiều rồi. Điều đó đã đánh dấu cho một tương lai sáng lạng và một con người thành công trong xã hội.

>> Xem thêm:  Dàn ý Suy nghĩ của em về tình cảm người nông dân Việt Nam thời kháng chiến chống thực dân Pháp lớp 9

Tôi của bây giờ đã có mục tiêu rõ ràng. Vì thế, tôi sẽ cố gắng học tập, sẽ không còn học ít chơi nhiều như xưa nữa. Tôi sẽ tạo cho mình một nền tảng thật tốt để sẵn sàng bước vào đời – một xã hội đầy phức tạp và trông gai. Tôi tin mình sẽ làm được, để đền đáp sự kì vọng và tình yêu thương của bố mẹ, thầy cô đã dành cho tôi. Tôi sẽ luôn làm cho bố mẹ cười tươi và tự hào vì sự thành công của tôi. Tôi thật sự thấy mình đã khôn lớn. Tôi tự hào vì chính bản thân mình.

Post Comment