Biểu cảm về cây phượng

Biểu cảm về cây phượng

Hướng dẫn lập dàn bài

I. Mở bài

Loading...

Một loài cây gắn liền với tuổi học trò đó chính là cây Phượng.

II. Thân bài

1. Miêu tả

– Ngay từ khi tôi mới bước chân vào ngôi trường trung học cơ sở đã thấy cây phượng đứng ở một góc sân trường và không biết đã được trồng tự bao giờ.

– Bác phượng mùa nào cũng đẹp, mỗi mùa lại mang một một vẻ đẹp khác nhau.

– Vào mùa thu, những chiếc lá phượng từ một màu xanh tươi đã chuyển sang màu vàng úa.

– Ôi ! Sao bác phượng lại đẹp đến thế kia?

– Và mùa thu đi mùa đông lại đến.

– Với những cơn gió lạnh, bầu trời xám xịt, làm cho lũ học sinh phải trốn trong chiếc áo dày. Phượng cứ lặng lẽ, buồn hiu một góc sân.

– Bên cạnh đó, mỗi lần nghe tiếng kêu của những chú ve – những nhạc sĩ mùa nè, thì biết ngay mùa hè đã sắp đến.

– Cuối cùng thì mùa hè cũng đã đến.

– Mùa hè là mùa mà cây phượng vĩ nở rộ những bông hoa đỏ thắm, tô đẹp thêm cho loài cây thân yêu này. Khi những ánh nắng ban mai chiếu vào hoa phượng thì bọn chúng lại càng rực rỡ thêm.

– Ôi ! Sao hoa phượng lại đẹp đến thế, sao mà lộng lẫy đến thế!

– Dưới ánh nang ban mai của mẹ mặt trời thì các cô bàng, chị sa-kê, bác phượng,… lại cùng thi đua tranh nhau khoe sắc. Nhưng phần thắng lúc nào cũng thuộc về bác phượng vì người ta thường ví bác với một câu nói rất quen thuộc, thân thương “Mùa hè là mùa của hoa phượng”.

2. Kể chuyển

– Mỗi lần nghĩ đen bác phượng thì luôn làm cho tôi nhớ những lúc nói chuyện, tâm sự cùng bác, nhớ những giờ ra chơi cùng lũ bạn đứng dưới tán cây phượng để nô đùa, nhớ những lúc tôi buồn bác luôn chia sẻ cùng tôi.

– Chúng tôi yêu quý bác không chỉ vì bác mang lại bóng mát cho chúng tôi những ngày trưa hè nóng rực lửa, mà còn vỉ bác là nơi mà chúng tôi ghi khắc những kỉ niệm thân thương của tuổi học trò.

– Yêu biết mấy, phượng ơi!

III. Kết bài

– Phượng đã trở thành người bạn thân thiết với tuổi học trò.

– Phượng mùa nào cũng đẹp cả, nhưng có lẽ vào mùa hè, phượng sẽ đẹp hơn rất nhiều.

– Tôi yêu phượng lắm!

– Dù mai này tôi có đi đâu chăng nữa thì hình ảnh của cây phượng rực rỡ sắc hoa vẫn mãi in sâu trong trái tim tôi.

Bài làm

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai mà chẳng gắn liền với một loài cây thân thương. Một loài cây, có thể nói luôn kề vai với thời học sinh của mỗi người, luôn chia sẻ những chuyện buồn hay vui. Bạn có biết đấy là loài cây gì không? Đó chính là cây phượng trường tôi mà mọi người thường ví nó với một cái tên quen thuộc là loài cây học trò.

Ngay từ khi tôi mới bước chân vào ngôi trường trung học cơ sở đã thấy cây phượng đứng ở một góc sân trường và không biết đã được trồng tự bao giờ. Nhưng giờ đây cây phượng không còn là cái cây bé nhỏ nữa mà đã cao lớn và già đi nhiều. Kể từ đó, tôi và đám bạn gọi cây với cái tên thân thương là bác phượng vĩ. Nhưng không vì thế mà bác phượng không còn được các cô cậu học sinh yêu mến. Bác phượng mùa nào cũng đẹp, mỗi mùa lại mang một một vẻ đẹp khác nhau.

Vào mùa thu, nhưng chiếc lá phượng từ một màu xanh tươi đã chuyển sang màu vàng úa. Chỉ cần có một làn gió thổi nhẹ qua thôi là những chiếc lá vàng ấy sẽ tạm biệt cành cây thân yêu và xuống chơi cùng đất. Nhường chồ lại cho các cô, cậu lá non chuẩn bị trưởng thành. Ôi! Sao bác phượng lại đẹp đến thế kia? Và rồi mùa thu đi mùa đông lại đến. Với những cơn gió lạnh, bầu trời xám xịt, làm cho lũ học sinh phải trốn trong chiếc áo dày. Phượng cứ lặng lẽ, buồn hiu một góc sân. Chẳng biết làm gì cả chi còn biết nhìn lên bầu trời xám xịt và mong rằng: “Đông ơi, mày mau trôi qua nhanh đi”. Và rồi mùa đông cũng qua, những ánh nắng ban mai của mẹ mặt trời đã trở lại. Bên cạnh đó, mỗi lần nghe tiếng kêu của nhừng chú ve – những nhạc sĩ mùa hè, thì tôi biết ngay mùa hè đã sắp đến. Điều đó đă làm cho lũ học sinh chúng tôi ai ai cũng háo hức mong hè đến thật nhanh. Cuối cùng thì mùa hè cũng đã đến, mùa mà cây phượng vĩ nở rộ những bông hoa đò thắm, tô đẹp thêm cho loài cây thân yêu này. Khi những ánh nắng ban mai chiếu vào hoa phượng thì bọn chúng lại càng rực rỡ thêm. Ôi! Sao hoa phượng lại đẹp đến thế, sao mà lộng lẫy đến thế!

Dưới ánh nắng ban mai của mẹ mặt trời thì các cô bàng, chị sa-kê, bác phượng,… lại cùng thi đua tranh nhau khoe sắc. Nhưng phần thắng lúc nào cũng thuộc về bác phượng vì người ta thường ví bác với một câu nói rất quen thuộc, thân thương “Mùa hè là mùa của hoa phượng”. Mỗi lần nghĩ đến bác phượng thỉ luôn làm cho tôi nhớ những lúc nói chuyện, tâm sự cùng bác, nhớ những giờ ra chơi cùng lũ bạn dửng dưới tán cây phượng để nô đùa, nhớ những lúc tôi buồn bác luôn chia sẻ cùng tôi. Ôi! Tôi cảm ơn bác phượng rất nhiều! Hè qua đi, bác phượng không còn sợ mình cô đơn nữa vì các bạn học sinh cũng đă đến ngày tựu trường. Chắc bác phượng sẽ không còn buồn nữa đâu. Chúng tôi yêu quý bác không chỉ vì bác mang lại bóng mát cho chúng tôi những ngày trưa hè nóng rực lửa, mà còn vì bác là nơi mà chúng tôi ghi khắc những ki niệm thân thương của tuổi học trò. Yêu biết mấy, phượng ơi!

Phượng là thế đấy. Và không biết tự bao giờ bác phượng đã trở thành người bạn thân thiết với tuổi học trò chúng tôi. Phượng mùa nào cũng đẹp cả, nhưng có lẽ vào mùa hè, phượng sẽ đẹp hơn rất nhiều. Tôi yêu phượng lắm! Dù mai này tôi có đi đâu chăng nữa thì hỉnh ảnh của cây phượng rực rỡ sắc hoa vẫn mãi in sâu trong trái tim tôi.

(Bài làm của HS)

Biểu cảm về cây phượng
Đánh giá bài viết
Loading...