Cảm nhận của em về hình ảnh người mẹ

Cảm nhận của em về hình ảnh người mẹ – Bài 1

Từ nhỏ em đã được sống trong ngôi nhà hạnh phúc và đầy niềm vui, tiếng cười được mọi người yêu thương. Em cũng rất yêu quý gia đình mình. Nhưng người mà em yêu quý nhất luôn là mẹ vì mẹ là người sinh em ra và hiểu em nhiều nhất.

Loading...

Đố ai có thể đếm được những công lao mà mẹ dành cho mình? Đối với em, mẹ là số 1 và mẹ là người có công lao lớn hơn cả quả đất, rộng hơn cả vũ trụ nữ. Từ nhỏ, mẹ đã xem em như là một chàng hoàng tử bé bỏng trong lòng mẹ. Mẹ luôn chăm lo và yêu thương em hết mực. Mẹ là một người mẹ đảm đang, không ngại chuyện thức khuya dậy sớm để chăm lo cho gia đình. Từ sáng mẹ đã tất bật ra chợ mua những nguyên vật liệu cần thiết để chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà. Ngoài ra, mẹ còn đi làm ở công ty. Khi về đến nhà, mặc dù rất mệt nhưng mẹ vẫn cố gắng làm nốt những việc đang dang dở. Nhìn những giọt mồ hôi từ trán mẹ đổ xuống em thấy thương mẹ nhiều quá! Có một lần em nói với mẹ: "Mẹ ơi, để con giúp mẹ cho". Nhưng mẹ lại nói: "Thôi con cứ lo học bài đi, chỉ cần con học giỏi là mẹ cảm thấy vui rồi". Nghe thấy vậy, em xúc động vô cùng. Những khi rảnh, mẹ nắm lấy tay em luyện cho em viết từng nét thanh nét đậm. Được mẹ cầm tay em cảm thấy mình tràn trề sinh lực và sau này chữ viết của em đã được cải thiện. Mẹ còn dạy em những phẩm chất, đạo đức cần thiết của mỗi người, giúp em phân biệt những cái nào là đúng, cái nào sai; việc nào tốt, việc nào chưa tốt,…Mẹ còn khuyên em phải luôn sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp, nề nếp, kỉ luật. 

Em vẫn còn nhớ khi em mới chập chững biết đi, mẹ theo sát em từng li từng tí tập cho em đi vững chãi. Khi em bị điểm kém, mẹ không la mắng mà khuyên em nên phải rút kinh nghiệm từ những lỗi sai ấy. Khi em được điểm tốt, mẹ tươi cười và thưởng cho em món quà, dường như cái nụ cười ấy tươi hơn những nụ cười kia, nó như một ngọn lửa thôi thúc tâm hồn em, giúp em có được những con điểm mười đỏ chói trong học tập. Những hôm trước khi thi mẹ luôn dò bài và hướng dẫn em cách làm bài. Nhờ có mẹ mà điểm thi của em rất cao. Đúng là công lao của mẹ không gì có thể cân đo đong đếm được.

Mẹ em đã ngoài ba mươi tuổi. Nước da ngăm đen vì mẹ đã phải buôn ba khắp nơi để kiếm việc khi ngày trước mẹ còn chưa kiếm được việc ở công ty. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà nó đã làm phai đi mái tóc đen óng ả, mượt mà của mẹ mà thay vào đó là những sợi tóc bạn lấm tấm. Nhưng đổi lại, mẹ vẫn giữ được khuôn mặt sáng sủa, căng tràn nhựa sống như thời hai mươi. Đôi mắt mẹ không còn tinh anh như trước nữa, mẹ phải mang một cái kính lão. Mẹ luôn mỉm cười với em, nụ cười hiền dịu biết bao! Bên cạnh đó là đôi bàn tay thân thương của mẹ, đôi bàn tay đã chai sần theo năm tháng. Trong việc học tập của em mẹ rất nghiêm khắc và mẹ cũng là người nấu ăn cực kỳ ngon.

Em vẫn còn nhớ như in lúc nhỏ, em rất thích tắm mưa. Lần đó mẹ gọi em vào nhà, không cho tắm lâu nhưng vì không nghe lời mẹ nên khi vào nhà người em cứ run cả lên. Một tiếng sau, em cảm thấy trong mình nóng bừng bừng và khó chịu trong người. Mẹ nấu cháo, đắp khăn lên trán em, nắm bàn tay em thật chặt. Mẹ ở bên cạnh em suốt không đi đâu hết. Được mẹ nắm tay em cảm nhận rất rõ hơi ấm truyền từ tay mẹ đến tay em. Nó như một ngọn lửa của sự yêu thương đốt sạch cơn sốt, loại bỏ căn bệnh và thật kỳ diệu ngày hôm sau em cũng hết bệnh.

Mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm. Dù mai này con có đi đâu về đâu thì con cũng sẽ không bao giờ quên hình ảnh thân thương của mẹ. Mẹ luôn dang tay chào đón, chờ con quay về. Em sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mong đợi của mẹ. Mẹ ơi, con muốn nói với mẹ rằng mẹ luôn sống mãi trong trái tim con.

Cảm nhận của em về hình ảnh người mẹ – Bài 2

Trong cuộc đời mỗi con người, từ khi được tạo hóa ban cho cái hình hải nhỏ bé này, ta được sống trong vòng tay yêu thương của rất nhiều người. Nhưng có một người ảnh hưởng rất lớn đối với cuộc đời tôi, đối với từng việc làm dù là nhỏ nhất. Người như một bà tiên cho tôi ấm no, hạnh phúc như ngọn đèn sáng soi con đường tôi đi, như một bãi biển tri thức mênh mông. Đó là ai? Ấy chính là mẹ tôi – người sống mãi trong lòng tôi.

Mẹ tôi năm nay đã gần 50 tuổi, năm tháng trôi đi mẹ càng già nhưng trong mắt tôi mẹ vẫn còn trẻ trung như thời mới đôi mươi. Vầng trán cao của mẹ giờ đây đã xuất hiện nếp nhăn. Đó là dấu tích của một thời thanh xuân mẹ lao động vất vả cùng ba lo cho hai chị em ăn học thành tài. Dưới đôi lông mày hình bán nguyệt xinh xắn là đôi mắt to tròn, đen láy của mẹ. Khi nhìn vào đôi cửa sổ tâm hồn ấy là một khoảng không bao la của tình yêu thương vô tận, tuy vô hình nhưng chúng thực sự dịu dàng và ấm áp mẹ dành cho tôi. Mỗi khi tôi làm lỗi, đôi mắt ấy lại trở nên buồn rầu, lo lắng như tự trách mình đã không thể dạy con. Nhưng những khi tôi đạt được kết quả trong học tập thì y như rằng, đôi cửa sổ tâm hồn ánh lên một lời động viên, khích lệ tôi cố gắng phát huy. Tôi yêu nhất đôi mắt ấy, thứ tình cảm thiêng liêng không gì có thể so sánh được! Mái tóc đen tuyền, dài và mượt mà luôn được mẹ buộc lên gọn gàng.

Có lần, tôi đã phát hiện sau mái tóc đen đấy đã lấm tấm vài sợi tóc bạc. Tôi lại cảm thấy buồn vô cùng vì biết mình ngày một lớn thì mẹ cũng ngày càng lớn tuổi theo thời gian. Thời gian thấm thoát thôi đưa làm cho đôi vai mẹ gầy đi rất nhiều, làm cho những vết chai sạn đã xuất hiện ở bàn tay mẹ tôi. Chính bờ vai vững ấy, vòng tay ấm áp đầy tình thương yêu ấy đã bồng bế tôi ngày còn bé. Rồi từng ngày tôi lớn lên trong vòng tay ngập tràn tình yêu thương đó…Tình thương thật bao la, vô bờ bế, nó ấm áp như một dòng sông bồi đắp những bến bờ xa vắng, yêu thương tôi như nước mắt chảy vào nguồn, bảo vệ che chở cho tôi như suối xanh cuốn bao bụi mờ.

Khi vừa mới chào đời, mẹ mang đến cho tôi sự sống, niềm hi vọng qua dòng sữa mẹ ngọt ngào chan chứa tình yêu thương. Dòng sữa ấy như một thứ keo đặc biệt gắn kết chặt chẽ tình cảm giữa tôi với mẹ. Những kỉ niệm ấu thơ của tôi gắn liền với hình ảnh của mẹ. Một tuổi thơ đầy niềm vui, nỗi buồn và cả nước mắt: Đó là nước mắt của sự hạnh phúc. Hạnh phúc khi thấy tôi biết đi lần đầu tiên, khi tôi nói được những tiếng bi bô…Mẹ luôn ở cạnh nắm lấy bàn tay bé xíu ấy dìu dắt từng bước từng bước một. Và khi tôi vấp té, mẹ lại đến cạnh âu yếm, vỗ về tôi. Từng câu hát ru của mẹ trong cái nắng mùa hè như làn gió mát xoa dịu cơn nóng giúp tôi đến với những giấc mơ hồn nhiên, trong sáng.

Rồi đến ngày đầu tiên tôi vào lớp 1, mẹ lại là người lo chu toàn mọi thứ cho tôi. Từ cái áo, cái quần đến quyển tập, cây viết, mẹ cẩn thận sắp xếp mọi thứ để tôi an tâm vào trường tìm đến với con đường tri thức của nhân loại. Mẹ làm tất cả chỉ mong tôi học thật giỏi, thành tài. Vì mẹ mà trong nhiều năm qua tôi đã tích cực phấn đấu học tập để mang nhiều thành tích về cho mẹ vui lòng. Đến bây giờ khi tôi đã lớn, mẹ lại là người dạy tôi làm những công việc nhỏ nhặt: quét nhà, rửa chén, nấu cơm…đó là thành quả mà tôi học được từ mẹ.

Trong gia đình, mẹ tôi không chỉ là một người vợ hiền dâu thảo, luôn thương yêu chồng con của mình, lễ phép với ông bà mẹ còn là đầu bếp đại tài. Những món ăn mẹ nấu rất ngon, chứa đựng tình yêu thương đối với gia đình, tình cảm sâu nặng mẹ dành cho những người thân yêu. Nhớ lắm làm sao quên những bài học đạo đức, cách đối nhân xử thế mẹ dành cho tôi. Nhờ đó mà tôi đã làm được những việc có ích cho xã hội.

"Cảm ơn mẹ", "con yêu mẹ nhiều lắm", tôi chỉ biết nói thầm với lòng mình những câu nói tưởng chừng như đơn giản mà chưa một lần nào tôi dám thổ lộ ra với mẹ. Nhưng từ khi tận mắt thấy mẹ đang vật vã đối mặt với thần chết trên giường bệnh vì căn bệnh hẹp van tim. Trong giây phút đó tôi chợt nhận ra rằng mình phải biết yêu thương, biết quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Khi ấy, tôi đã khóc rất nhiều, khóc vì tôi nghĩ mình đã sắp mất mẹ mãi mãi, những hi sinh của mẹ vô cùng cao cả. Có những đêm tôi sốt cao, mẹ bỏ mặc cả sức khỏe, thời gian, công việc của mình chỉ để đến bên tôi, lo cho tôi từng viên thuốc, ngụm nước. Tôi khóc vì nghĩ rằng sẽ chẳng còn cơ hội nào để nói lời xin lỗi, sửa chữa sai lầm mà tôi làm mẹ buồn phiền. Suy nghĩ ấy cứ hiện mãi trong đầu tôi làm nước mắt cứ tuôn trào xuống hai cánh tay tôi đang nắm chặt tay mẹ trên giường bệnh. Và giờ đây khi căn bệnh quái ác đó đã qua đi, trời phật đã mang mẹ về bên tôi thì tôi sẽ phải càng yêu thương mẹ hơn để đền đáp những yêu thương cao cả mà mẹ dành cho gia đình.

Mẹ tôi là một người có tấm lòng yêu thương gia đình rất cao cả phải không các bạn?  Mẹ đúng là một bà tiên, một ngọn đèn, là kho tàng tri thức quý báu. Tôi biết ơn mẹ rất nhiều. Tôi hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, làm những việc có ích cho xã hội để mẹ vui lòng.

"Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời".

Đánh giá bài viết

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm

DMCA.com Protection Status