Kể lại câu chuyện Em bé thông minh

Kể lại câu chuyện Em bé thông minh – Bài 1

Thuở xưa, có một vị Vua muốn tìm người hiền tài ra giúp nước. Vua bèn nghĩ ra một kế sách, sai người đi thông báo khắp các làng xã trong nước phải nộp cho triều đình một con gà trống biết đẻ. Nếu không có, Vua sẽ trị tội cả làng. Được tin ấy, mọi người đều lo sợ. Nhưng có một cậu bé bình thản thưa với cha: “Cha đưa con lên kinh đô gặp Đức Vua, con sẽ lo được việc này”.

Dân làng liền góp tiền bạc để hai cha con họ lên kinh đô. Đến trước cổng thành, cậu bé liền kêu khóc ầm ĩ. Thấy lạ, Vua cho gọi vào, quát mắng cậu bé. Cậu ôm mặt khóc nức nở rồi thưa với vua:

– Tâu Bệ hạ! Bố con vừa mới sinh em bé, bắt con phải đi xin sữa cho em. Con đi khắp nơi mà cũng không xin được, bị bố con đuổi ra khỏi nhà.

Nghe đứa bé nói vậy, nhà Vua liền quát:

– Thằng bé này láo thật, dám đùa với Trẫm ư! Bố ngươi là đàn ông, làm sao mà đẻ được hả?

Nghe Đức Vua nói vậy, cậu bé vội thưa:

– Muôn tâu Bệ hạ! Vậy thì cơ sao Bệ hạ lại ban lệnh cho làng con phải nộp một gà trống biết đẻ trứng ạ?

Nghe cậu bé nói vậy, Đức Vua bật cười và thầm khen cậu bé là một đứa trẻ thông minh. Nhưng Vua vẫn muốn thử tài cậu bé lần nữa.

Hôm sau Vua sai người đem đến cho cậu bé một con chim sẻ và bảo cậu phải làm ba mâm cỗ. Cậu bé đưa cho sứ giả một cái kim khâu và nói:

Xem thêm:  Tưởng tượng một kết thúc khác của truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng

– Ông về tâu lại với Đức Vua, hãy cho người rèn chiếc kim khâu này thành một con dao thật bén để xẻ thịt chim.

Nghe sứ giả báo lại vậy, nhà Vua biết là đã tìm được người hiền tại, bèn giữ cậu bé lại và gửi vào trường để đào tạo thành người tài giúp nước sau này.

 

Kể lại câu chuyện Em bé thông minh – Bài 2

Ngày xưa có một ông vua anh minh. Vua sai viên quan nọ đi khắp mọi nơi để tìm kẻ hiền tài.

Một hôm, vị quan đó đi qua một cánh đồng bắt gặp 2 cha con bác nông dân: cha cày, con đập đất. Đứa bé độ 7, 8 tuổi, tóc để chỏm, cặp mắt sáng như sao! Viên quan rất có cảm tình, dừng ngựa lại hỏi:

–   Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha đứng ngẩn ra. Đứa con nói với người lạ mặt:

–   Nếu ổng trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường!

Vị quan đó ngạc nhiên vô cùng, và thầm nghĩ: "…nhân tài ở đây rồi…". Ông ta hỏi rõ làng xã, quê quán của hai cha con lão nông rồi chào giã biệt.

Một thời gian sau, lệnh vua truyền xuống. Vua ban cho làng ấy 3 thúng gạo nếp, 3 con trâu đực, hẹn năm sau 3 con trâu đực ấy phải đẻ thành 9 con nghé, nếu sai hẹn cả làng phải chịu tội. Cả dân làng xôn xao, già trẻ gái trai đều lo âu, sợ hãi. Còn chú bé nọ thì mỉm cười, em liền bảo cha:

Xem thêm:  Cảm nghĩ về truyện Thánh Gióng

Loading...

–   Lệnh vua chẳng có gì đáng lo. Cha cứ thưa với làng đem giết 2 con trâu đực, lây 2 thúng gạo nếp đồ xôi để cả làng ăn cỗ; còn một thúng gạo nếp, một con trâu thì bán lấy tiền làm lộ phí cho 2 bố con cháu trẩy kinh. Cháu sẽ thu xếp mọi chuyện đâu vào đấy.

Sau bữa cỗ, cả làng tiễn hai cha con lão nông trẩy kinh. Đến kinh đô, họ tìm đến hoàng thành. Chú bé lập mưu vào được sân rồng, rồi khóc um lên. Nhà vua lấy làm lạ, sai thị vệ dẫn đứa bé vào hỏi nguyên cớ gì mà khóc làm ầm ĩ chôn đế đô. Chú bé quỳ xuống, vừa thút thít vừa tâu:

–   Tâu đức vua, mẹ cháu chết đã lâu mà cha cháu không chịu đẻ em bé để chơi với cháu cho có bạn…

Nhà vua và quần thần đều cười. Vua lại phán:

–   Cha cháu là giông đực sao đẻ được!…

Chú bé liền tâu:

–   Thưa đức vua. Tại sao vua lại bắt làng cháu nuôi 3 con trâu đực sau một năm phải đẻ thành 9 con nghé ạ?

Nhà vua mừng thầm, biết là đã tìm được nhân tài, nhưng cần phải thử lại một lần nữa.

Sau đó mấy hôm, có một viên quan thị đem đến công quán một con chim sẻ, bảo hai bô" con lão nông phải giết chim bày thành 3 cỗ đại yến dâng lên vua. Chú bé đưa cho sứ giả một cây kim và nhờ ông ta tâu lên đức vua rèn thành con dao sắc để xẻ thịt chim. Nhà vua mừng khôn xiết, ban thưởng hai cha con lão nông rất hậu.

Xem thêm:  Kể lại chuyện em hoặc bạn em từng mắc lỗi

Cùng dịp ấy, vua Tàu sai sứ dò xét nước Nam, âm mưu gây hấn. Sứ Tàu mang sang một vỏ ốc xoắn rất dài, rỗng hai đầu, đố làm sao xâu được sợi chỉ xuyên theo ruột ốc. Đương lúc nhà vua và quần thần lúng túng, thì chú bé xin hiến kế. Chú ung dung đọc lên một bài ca:

"Tang tình tang! Tính tình tang Bắt con kiến càng, buộc chỉ ngang lưng.
Bên thời lấy giấy mà bưng,
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang.
Tang tình tang…"

Triều thần làm đúng theo cách ấy. Con kiến càng đã xâu sợi chỉ xuyên qua ruột ốc xoắn. Nhà vua và trăm quan vô cùng mừng rỡ. Sứ Tàu thán phục lắm.

Liền đó, vua phong cho chú bé làm trạng nguyên.

Kể lại câu chuyện Em bé thông minh
3 (60%) 2 đánh giá
DMCA.com Protection Status