Văn mẫu lớp 7

Kể về chiếc áo kỷ niệm của em

Kể về chiếc áo kỷ niệm của em

Bài làm

Thế là mùa đông lạnh lẽo đã qua, nhường chỗ cho nàng tiên mùa xuân ấm áp đến, Tôi đang chuẩn bị quần áo để về quê ăn tết với ông bà. Bất chợt tôi nhìn thấy chiếc áo len do chính tay Mẹ tôi đan. Tôi bỗng nhớ lai một kỷ niệm giữa Mẹ và tôi.

Hôm đó tôi được mời đến dự tiệc một đứa bạn thân, Tôi chọn ra một bộ quần áo rất đẹp mà tôi thich nhất, nhưng nó lại tuột chỉ 2.3 chỗ, Tôi mang ra nhờ mẹ khâu lại, Nhưng lúc đó Mẹ đang bận nên không thể giúp tôi được ngay, Tôi đã không hiểu cho Mẹ lại còn vùng vằng bỏ đi.T ôi đi loanh quanh cốt chỉ để cho Mẹ lo lắng, khoảng hơn 9h tối tôi mới trở về nhà, sợ bị mẹ mắng tôi chỉ dám đứng ngó vào qua cửa sổ. Tôi đã nhìn thấy Mẹ tôi khâu lại bộ quần áo và may cho tôi một cái áo len mới màu đỏ thật đẹp, thỉnh thoảng Mẹ lại nhìn qua của sổ xem tôi đã về chưa. Tôi chợt thấy những dòng lệ chảy dài trên má, có lẽ tôi đã làm cho Mẹ lo lắng quá nhiều. Đã có bao nhiêu lần tôi làm mẹ buồn, làm Mẹ khóc, cũng có bao nhiêu lần tôi hiểu lầm và ghét Mẹ. Nhưng mẹ vẫn đối xử tốt với tôi, vẫn dành cho tôi tình yêu thương vô hạn. Tôi lấy hết can đảm bước vào nhà. Vừa nhìn thấy tôi, mẹ vội lấy tay quệt nước mắt và nói với tôi:

>> Xem thêm:  Chứng minh câu tục ngữ: “Tấc đất tấc vàng”

“Về rồi đấy hả con? Mẹ đã vá lại bộ quần áo và may cho con một cái áo len mới rồi, con tha lỗi cho mẹ nhé!”

Nghe những lời nói đó, tôi cảm thấy như muốn khóc. Tôi đã khóc, khóc thật nhiều. Tôi muốn nói với mẹ rằng: ‘Con xin lỗi mẹ, chỉ tại con hư, con đã làm mẹ phiền lòng, tất cả chỉ tại con mà thôi…”, nhưng không hiểu sao tôi lại không nói nên lời.

Mặc chiếc áo len, tôi như cảm nhận được tình thương của mẹ dành cho tôi.” Mẹ ơi, cảm ơn mẹ vì tất cả.Với con, Mẹ luôn là ngọn lửa ấm áp dẫn con bước vào cánh cửa tương  lai. Con yêu mẹ nhiều lắm, Mẹ ơi!’

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào

Tình Mẹ tha thiết như dòng suối nguồn ngạt ngào…

Post Comment