Văn mẫu lớp 7

Kể về kỷ niệm với cô giáo của em

Kể về kỷ niệm với cô giáo của em

Bài làm

Cô giáo Dung – người đã nâng đỡ, dìu dắt em những bước đi đầu tiên của tuổi học trò.

Cô giáo có dáng người thon thả, khuôn mặt trái xoan rạng rỡ, mái tóc đen nhánh mượt mà kì lạ. Cô chăm chút, yêu thương học trò như con của mình. Một lần, đúng giờ sắp tan học thì bỗng dưng ông trời nổi cơn thịnh nộ. Ông choàng áo đen làm trời đất tối sầm lại. Sấm nổ như bom, chớp chạy nhoáng nhoàng, gió gầm rít, cây cối vặn mình nghiêng ngả. Và mưa như ai dội nước từ trời cao xuống. Cô giáo đóng cửa lớp, cài then, chờ từng phụ huynh đến đón con. Trời đã nhá nhem tối, các bạn đã về hết, trong lớp học chỉ còn mình tôi và cô giáo. Cô gọi điện cho bố mẹ tôi mấy lần mà không liên lạc được. Tôi oà khóc, cô dỗ dành an ủi. Thế rồi cô đưa tôi về. Tôi chưa bao giờ thấy cảnh ngập lụt kinh hoàng đến vậy. Con đường quen thuộc mọi ngày, nay là cả một con sông đầy nước. Cô định đặt tôi lên chiếc xe đạp để chở về nhà nhưng nước ngập cao quá. Cô đành để xe lại trong trường rồi choàng áo mưa và cõng tôi trên lưng. Nước ngập quá đầu gối, cô lần từng bước. Tôi ôm chặt cổ cô và khóc thút thít. Toàn thân cô ướt sũng, môi tím ngắt. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ tấm lưng cô.Vừa lấn mò từng bước cô vẫn thì thầm an ủi tôi. Cuối cùng, cô trò tôi cũng lội qua quãng đường lụt và về đến nhà. Cũng lúc đó, bố mẹ tôi hớt hải đi về. Bố mẹ rối rít cảm ơn cô. Cô nở nụ cười trên đôi môi tái nhợt rồi chào từ biệt. Bóng cô loà đi trong làn nước mưa trắng xoá.

>> Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ: Góp gió thành bão

Lúc bé tôi được bà cõng, mẹ ôm, nay đến trường được cô giáo cõng trên lưng. Vậy là tôi đã có người mẹ thứ hai là cô giáo mến thương ở trường.

Post Comment