Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

Đề bài: Em hãy phân tích hình tượng sóng trong bài thơ "Sóng" của Xuân Quỳnh

Bài làm

Loading...

Xuân Quỳnh được mệnh danh là một trong những nhà thơ nữ viết về tình yêu hay nhất của nền văn học Việt Nam hiện đại. Minh chứng đó chính là chị đã dể lại nhiều bài thơ tình đặc sắc có thể kể ra đó chính là “Thuyền và biển”, bài thơ
“Dẫu em biết ràng anh trở lại”, thi phẩm “Tự hát”, “Hoa cỏ may”,..Nhưng nổi bật nhất trong đó chính là bài thơ “Sóng” và ngay từ khi ra đời đã được nhiều thế hệ thanh niên ưa thích. Sóng chính là một hình tượng trung tâm của bài thơ đã góp phần diễn tả sức sống, góp phần như diễn tả được những nỗi niềm khát khao mãnh liệt của tâm hồn nhà thơ về tình yêu, về cuộc sống này.

"Sóng” quả thật là một hình tượng mà đã như hiện lên như một hình tượng hai nghĩa: vừa là con sóng thật ngoài biển cả. Đồng thời hình tượng sóng như vừa là hình ảnh tượng trưng cho nỗi khát khao hạnh phúc, tượng trưng cho cả sự khát vọng tình yêu của người phụ nữ trong bài đó chính là “Em”.

Có thể thấy được rằng chính với nét đặc sắc đầu tiên của bài thơ là âm điệu, tự nó cũng như đã tạo thành một hình tượng sóng. Sử dụng một cách đầy sáng tạo thể thơ năm chữ của bài thơ dường như lại rất rất phù hợp với nhịp điệu tâm trạng của người con gái đang yêu, của tâm trạng trữ tình này. Ta như thấy được bài thơ gồm mười khổ, chỉ có một khổ hai câu, và tất cả các khổ còn lại dường như ở mỗi khổ bốn câu. Đáng chú ý hơn ở đây chính là âm điệu của bài thơ chủ yếu được thể hiện bằng thanh bằng; các thanh trắc chiếm một tỉ lệ rất thấp. Có lẽ rằng chính với những đặc điểm này đã tạo nên sự nhịp nhàng cho âm điệu. Đồng thời nó dường như vừa mô phỏng được những nhịp điệu của sóng biển như lại vừa mô phỏng nhịp điệu của tâm hồn. Mà suy cho cùng nếu chúng ta lại xét đến cùng cái chính ở đây là nhịp của tâm hồn, đó cũng chính là những vần điệu nhịp của một tâm trạng tha thiết yêu thương. Thật không thể phủ nhận được những nhịp điệu vào – ra, đều đều, nó cứ như thật kéo dài cho đến vô tận của con sóng còn được tạo nên bằng những đối sánh như cũng đã thật tài tình. Đó như một sự liên tiếp phân thành hai cực hai trạng tháu đó chính là sự dữ dội – dịu êm, ồn ào – lặng lẽ, sông – bể, ngày xưa – ngày nay, hay đó còn chính là lòng sâu – mặt nước, ngày – đêm, xuôi – ngược, phương Bắc – phương Nam, hay đó còn chính là những đại dương- bờ, dài- rộng, sóng nhỏ- biển lớn.

phan tich hinh tuong song 

Sóng được xem chính là biểu tượng của hình ảnh người con gái, nó dường như là một sự đam mê và khao khát tình yêu, cũng chính là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, của một tình yêu muôn đời một tình yêu vĩnh cửu mãi mãi.

Và cũng chỉ là do sự trùng hợp dường như thật đến lạ lùng giữa những trạng thái tâm hồn với những đặc tính của sóng. Có lẽ rằng chính là bởi sự tương đồng giữa nhịp điệu của tự nhiên, cũng chính là của đời sống với nhịp điệu của tình cảm, của thế giới khát khao con người. Và ta dường như cũng không phải ngẫu nhiên mà nhiều nhà thơ đã dùng hình tượng biển, ta như thấy được những con sóng để nổi lên sự mãnh liệt, nỗi khát khao, đó cũng chính là sự dâng đầy, niềm sôi sục, mê đắm của sự sống, của tình yêu manh liệt trào dâng khôn nguôi. Ta như thấy được những con sóng "dữ dội và dịu êm", "ồn ào và lặng lẽ" cũng là tâm tình của người phụ nữ đang yêu. Đó không phải là trạng thái đối nghịch nhưng nó thực lại là sự thật của những bí ẩn tâm hồn. Chính cái vẻ ngoài bình lặng chứa đựng được những sức mạnh ẩn tàng bên trong và cả là những khát khao mạnh mẽ. Cái vẻ ngoài như thật là sôi sục, dữ dội che phủ một trái tim đằm thắm, nhân hậu, yêu mến và chở che. Ta như thấy được chính cái bí ẩn kì lạ đó, dường như nó cũng sẽ như khơi dậy những khát vọng lớn lao mà rằng “Sóng tìm ra tận bể” ra tận bể, ra tận đại dương để có thể vượt những giới hạn chật chội, con sóng mới thực sự tìm thấy mình, tức nhận thức được sức mạnh, đó cũng chính là những nỗi khát khao, niềm sôi sục của mình, cũng như người con gái, và dường như cứ mà khi đối diện với tình yêu mới hiểu nổi mình, hiểu được giá trị mình nhận thức được mình, ta mới có thể mà cảm nhận hết được sức mạnh cùng khát vọng tình yêu của mình.

Và quả thật điều đó dường như cũng chẳng khác gì với sóng, khát vọng tình yêu của loài người mãi mãi tồn tại, mãi mãi là chuyện của muôn đời đó chính là những câu ca

 "Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế,

Nỗi khát vọng tình yêu

 Bồi hồi trong ngực trẻ".

Sóng cùng với sức mạnh của sóng được xem như chính là nỗi bí ẩn muôn đời, cũng như quy luật của tình yêu, đó như là một quy luật không thể nào cắt nghĩa, quy luật của muôn đời đó chính là những câu hỏi Tình yêu là gì? Bắt đầu từ đâu? Vì sao yêu nhau? Hay những câu ca khác như "Sóng bắt đầu từ gió, Gió bắt đầu từ đâu. Em cũng không biết nữa, Khi nào ta yêu nhau".

Sóng như đã thật tượng trưng cho nỗi nhớ. Những con sóng cứ như nhớ bờ. Một nỗi nhớ mãnh liệt đến nỗi nó như chiếm kín cả không gian, choán đầy tâm hồn của người phụ nữ đang yêu

"Lòng em nhớ đến anh.

 Cả trong mơ còn thức".

Sóng dường như cũng còn là tượng trưng của lòng chung thủy đó chính là những câu hát "Con nào chẳng tới bờ, Dù muôn vời cách trở". Cũng như lòng em vậy, đó là "Nơi nào em cũng nghĩ, Hướng về anh – một phương".

Con sóng hay nói cách khác đó chính là một hình tượng trung tâm của bài thơ đã thể hiện nỗi khát khao, như đã gợi được những niềm đam mê tình yêu, cái vĩnh hằng, vô biên, những nỗi bí ẩn, đó còn cả những sự mãnh liệt và lòng chung thủy đối với tình yêu cùng niềm mong muốn sông chân thật, và dường như còn muốn cháy hết mình trọn vẹn vì tình yêu

Làm sao được tan ra

 Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

 Để ngàn năm còn vỗ".

“Sóng” hay những nỗi nhớ khắc khoải trong bài thơ không chỉ là sóng theo nghĩa đen, mà còn là sự vận động của tâm hồn con người. Người đọc như thấy được rằng chính người con gái trong bài thơ cũng như con sóng vậy. Họ dường như luôn luôn khao khát tình yêu, luôn khao khát một tình yêu mạnh mẽ, rộng lớn, đằm thắm, thiết tha, đó cũng chính là một tình yêu tự nhiên, rất bình thường, rất đời vậy. Có lẽ rằng chính tình yêu ấy cũng thật rõ ràng và giản dị: con sóng khát khao tới bờ, như em mong có anh đến như “trời kia mong mây trắng”.Và Xuân Quỳnh như cho ta thấy được chính tình yêu mãnh liệt và giản dị ấy lại là dấu hiệu của một tình yêu vĩnh hằng, dấu hiệu tình yêu như muôn thuở của những trái tim đầy mong muốn yêu thương.

Qua hình tượng sóng mà dường như những tâm tư, những khát vọng của nhân vật trữ tình “em” như được bộc bạch một cách da diết nhất và rõ ràng nhất. Và đã làm lên thành công cho bài thơ “Sóng” đồng thời làm lên tên tuổi của người nữ thi sĩ tài hoa- Xuân Quỳnh.

Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh
5 (100%) 480 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm