Phân tích nhân vật Ngô Tử Văn trong “Chuyện chức phán sự đền Tản Viên”

Đề bài: Em hãy phân tích nhân vật Ngô Tử Văn trong Chuyện chức phán sự đền Tản Viên

Bài làm

Loading...

Có thể nhận xét “Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên” chính là một trong những chuyện hay, tiêu biểu của Truyền kỳ mạn lục. Người đọc như thấy được câu chuyện dường như cũng đã phê phán hiện thực xã hội và đề cao phẩm chất kẻ sĩ, đồng thời phản ánh dường như thật khá rõ tinh thần dân tộc của tác giả, mà nhân vật chính là nhân vật Ngô Tử Văn một con người tính tình khảng khái, trung trực.

Qủa là khác biệt với một số truyện trong đó Nguyễn Dữ trình bày lai lịch và hành trình số phận của nhân vật từ đầu đến cuối. Còn đối với “Chuyện chúc phán sự ở đền Tản Viên” dường như chỉ chọn một thời điểm có ý nghĩa dường như cũng hết sức là nổi bật để bộc lộ đầy đủ tính cách nhân vật. Có thể thấy được chuyện giống như một màn kịch ngắn, và gần như mở màn là sự xuất hiện của Ngô Tử Văn với hành động châm lửa đốt đền thiêng. Hành động đó cũng như chính là ngòi nổ cho một cuộc chiến đấu giữa chàng và hồn ma tên tướng giặc bại trận vậy.

Phan tich nhan vat ngo tu van trong chuyen chuc phan su o den tan vien 

Người đọc cũng không thể nào mà dời trang sách được khi ngay từ đầu ta đã thấy được cuộc chiến ngay đầu đã thể hiện được sự gay go khốc liệt và ngay từ lúc ấy tính cách Tử Văn dường như cũng đã được bộc lộ. Chàng lúc này đã cũng "rất tức giận", ngay sau đó đã "tắm gội sạch sẽ, khấn trời, rồi chăm lửa đốt đền". Hành động của Tử Văn đó cũng chính là một hành động có chủ đích, là hành động tuyên chiến với cái ác. Cũng chính với những kẻ thù vì lợi ích trừ hại cho dân, xuất phát từ tính tình khảng khái, cương trực, cũng như đó cũng chính là sự can đảm của chàng. Tử Văn lúc này đây cũng như đã quyết sống mái với kẻ gian tà, cho dù đối thủ là kẻ mà ai cũng phải kinh sợ.

Khi mà Tử Văn quyết định tuyên chiến với một kẻ thù đầy sức mạnh hiểm ác, lúc đầu Tử Văn "đơn thương độc mã", nhưng đối với Tử Văn thì lại luôn luôn tin vào việc làm và sức mạnh chính nghĩa của mình. Người đọc có thể thấy được chính hành động ngồi "vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên" của nhân vật Tử Văn trước lời đe dọa của tướng giặc đó như lại không phải là hành động bất cẩn của kẻ liều mà là hành động quá đỗi thật là tự tin của người nắm được chính nghĩa trong tay. Có lẽ rằng câu hỏi của Tử Văn với Thổ Công như đầy sự quả quyết "Hắn có thực là tay hung hãn có thể gieo vạ cho tôi không?” và đường như đây không phải là câu hỏi của kẻ hoang mang lo sợ mà là cuâ hỏi của người muốn "biết địch biết ta" để giành lấy thắng lợi cho chính mình.

Trong cuộc chiến đấu, dường như đối với Tử Văn có được sự trợ giúp của Thổ Công, nhưng với một người bị đánh đuổi khỏi nơi ở của mình. Lúc này đây dường như lại không dám đấu tranh, và cũng "phải đến nương tựa đền Tản Viên", "phải tạm ẩn nhẫn mà ngồi xó một nơi" thì lúc này đây nhân vật Tử Văn trông mong gì nhiều ở "ngoại viện"? Cho nên, nói chung về cơ bản thì Tử Văn không hề có âm phù, dương trợ. Trong khi đó ta cũng phải hiểu được rằng chính cuộc đấu tranh của chàng ngày càng gay go quyết liệt. khi đối chất cùng tướng giặc, Tử Văn dường như hoàn toàn tin vào bản thân, chàng luôn tin vào chính nghĩa mà chàng có thêm sức mạnh. Còn đối với ở chốn thâm cung, chàng khẳng định điều này đâu phải là dễ. Lý do dở đây chính là Diêm Vương- vị quan tòa xử kiện lại chỉ nghe một bên người cầm cán cân công lý cũng đã có lúc tỏ ra hồ đồ. Có lẽ rằng chính khi đứng trước pháp luật tử Văn lúc này đây dường như lại càng tỏ rõ chàng là người có khí phách. Chàng có lẽ không chỉ "kêu to", khẳng định rằng "Ngô Soạn này là kẻ ngay thẳng ở trần gian", chàng đa thật dũng cảm vạch mặt tên bạo tướng gian tàn với lời lẽ rất "cứng cỏi, không chịu nhún nhường chút nào". Và cũng chính giữa chốn công đường nơi âm phủ, tính cách Tử Văn vẫn là bộc trực, khảng khái, vẫn một quyết tâm sắt đá. Chàng Ngô Tử Văn dường như lại càng chiến đấu đến cùng vì lẽ phải. Cứ từng bước một nhân vật Ngô Tử Văn đã đánh lui tất cả sự phản công, kháng cự của kẻ thù. Cho đến cuối cùng là đánh gục hoàn toàn tên tướng giặc gian manh xảo trá.

Ta như thấy được toàn bộ màn kịch khép lại với thắng lợi thuộc về Ngô Tử Văn. Kết thúc có hậu này chứng tỏ Nguyễn Dữ dường như cũng đã như gửi gắm như đã tìm về nguồn cợi "truyền thống nhân đạo và yêu nước" của cả dân tộc Việt Nam: "chính nghĩa thắng gian tà, tinh thần dân tộc thắng ngoại xâm" mà dường như cũng do chính nghĩa đó được thể hiện qua hình ảnh nhân vật chính Ngô Tử Văn của chúng ta, một con người với một chính nghĩa toàn diện mà cần phải học tập.

Phân tích nhân vật Ngô Tử Văn trong “Chuyện chức phán sự đền Tản Viên”
5 (100%) 2 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

Leave a Comment