Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài

Đề bài: Em hãy phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài

Bài làm

Loading...

“Vợ chồng A Phủ” được biết đến chính là một tác phẩm tiêu biểu khi tác giả Tô Hoài viết về đề tài Tây Bắc. Tác phẩm đã được đón nhận nồng nhiệt ngay từ khi ra đời, nó như nói được những nét văn hóa đặc sắc của người cao đòng thời nói được những giá trị hiện thực và nhân văn cao đẹp. Một trong những nhân vật làm lên tên tuổi của tác phẩm chính là nhân vật A Phủ đầy bản lĩnh và nghị lực dám vượt lên trên số phận.

Tác phẩm đặc sắc “Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài” với một lối mở đầu khi giới thiệu nhân nhân vật Mị ở trong cảnh tình đầy nghịch lý cũng như là rất cuốn hút độc giả đó chính là những câu văn miêu tả "Ai ở xa về, có dịp vào nhà thống lí Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa. Lúc nào cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên, cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi". Và cũng chính từ một hình ảnh đó, để rồi khi liên kết xâu chuỗi với nhau, tác giả Tô Hoài đã thật tinh tế khi ông đã có thể làm nổi bật được hình tượng nhân vật trong tác phẩm. Có thể nhận thấy được chính hình ảnh này cũng khiến cho Nhân vật A phủ và Mị có duyên gặp nhau ở những trang truyện tiếp theo.

A Phủ là một nhân vật xuất hiện khá…lâu trong tác phẩm, không phải là xuất hiện ngay từ đầu như nhân vật Mị những vẫn giữ một vai trò quan trọng. A Phủ lúc xuất hiện trong hoàn cảnh mà thật oái oăm, A Phủ là nhân vật không may mắn từ nhỏ và đã xô xát đánh nhau với A Sử, con trai của thống lí Pá Tra, và cúng chính vì điều nàythì nhân vật A Phủ bị bắt về bị đánh đập tàn nhẫn. Có thể thấy được rằng chính sau tình huống này tác giả mới bắt đầu giới thiệu về hoàn cảnh của A Phủ được rõ ràng hơn. A Phủ được miêu tả là người nghèo khổ, mất hết cả cha lẫn mẹ, sống kiếp mồ côi không ai chăm sóc. Và cũng thật là trớ trêu hơn khi người làng đói đã bắt A Phủ xuống bán đổi lấy thóc ăn của những người Thái ở dưới cánh đồng. Nhưng không cam chịu với số Phận. Thật ép le khi A Phủ 10 tuổi đã một mình kiếm sống, dường như cũng đã được học hỏi nhiều nghề để phụ trợ cho bản thân. Từ khi còn bé, với số phận chua xót, A Phủ dường như cũng đã biết vượt lên và chống chọi với số phận chứ ở nhân vật này ta như không thấy được nhân vậy để mãi số phận trớ trêu. Qua tác phẩm ta như thấy được những sức sống tiềm tàng của một người đã sớm được bộc lộ rõ ràng hơn, ta cũng như không chỉ khi nhỏ mà khi lớn lên, A Phủ được hiện lên dưới ngòi bút của nhà văn chính là một chàng thanh niên nổi bật, hiền lành và chăm chỉ lao động. Không những thế, ở nhân vậtA Phủ dưới lời miêu tả của Tô Hoài là một người có sức khỏe hơn người rất nhiều lần.

phan tich nhan vat a phu

A Phủ còn hiện lên chính là một con người có đời sống phóng khoáng, yêu đời và chính nghĩa. Cho nên khi có chuyện bất bình, dù biết phần thiệt thòi sẽ thuộc về mình và không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng dường như nhân vật A Phủ vẫn quyết làm điều đó. Người đọc như cũng đã thấy ở đây A Phủ là một con người liều lĩnh và chí khí hơn người. Có lẽ cũng chính vì lối sống phóng khoáng, sức khỏe hơn người nên anh có nhiều người để ý. Và quả thực đã có rất nhiều cô gái lấy làm yêu quý A Phủ nhưng vì tập tục cưới khắc nghiệt ở xã hội phong kiến miền núi đương thời ngày trước quá là gây ra khó khă cho A Phủ. Chàng luôn bị người ta khinh thường và một lí do nữa, A Phủ dường như cũng làm sao có đủ tiền mà hỏi và cưới vợ.

Đặc biệt khi mà bị bắt về nhà thống lí Pá Tra, A Phủ lại trở thành nô lệ cho nhà thống lí, và với bản năng của mình, A Phủ không than, cũng như không van xin lấy một lời. Người đọc lại có thể thấy được ở nhân vật A Phủ không bao giờ chịu khuất phục dù trước mình là ai. A Phủ lúc đó lại bị đánh rất tàn nhẫn, mặt A Phủ sưng lên, môi và đuôi mắt dập chảy máu đau điếng hết cả người. Và cũng "Cứ như thế cho đến suốt chiều, suốt đêm, càng hút, càng tỉnh và dường như cứ càng đánh, càng chửi, càng hút". Qảu thật ta như thấy được đó là những câu văn rất chân thực để miêu tả lại cảnh xử kiện độc đáo ấy, nó dường như lại có đến vài lần nhà văn nhắc đến hình ảnh khói thuốc phiện tuôn ra các lỗ cửa sở. Nhà văn Tô Hoài ông còn sử dụng những câu văn mang tính chất liệt kê và phép lặp cú pháp để nhấn mạnh tính chất quả thật là đến quá dã man của cường quyền trong nhà Pá Tra đối với người dân ở miền núi Tây Bắc thời kì phong kiến thực dân thống trị lúc bấy giờ. Khi mà bị phạt vạ, ngay lúc này đây nhân vật A Phủ thành người ở không công quần quật với hàng núi công việc. A Phủ lúc này lại có thể đốt rừng, cày nương, vỡ nương, săn bò tót thậm chí là việc bẫy hổ, chăn bò, chăn ngựa, quanh năm suốt tháng cứ vò võ một thân một mình rong ruổi ngoài gò ngoài rừng. Có cả những chi tiết có những khi đói rừng, hổ gấu thường tìm đến các đàn trâu bò dê ngựa, A Phủ dường như cũng phải ở lều luôn hàng tháng trong rừng. Nhưng dường như ta thấy được ở anh không hề nói lại nửa lời mà chấp nhận vì bọn chúa đất đày đọa, áp bức nhân dân quá trơ trẽn. Nhân vật A Phủ lúc này đây dường như cũng đã  chấp nhận cũng vì chính A Phủ cũng không có gia đình, có nhà, hơn nữa, anh đã gây nên tội thì cũng phải chịu phạt. Nhưng đặc biệt hơn nữa là khi có một vụ việc xảy ra đó là khi hổ vồ mất bò. Lúc này thì đối với nhân vật A Phủ nhất quyết cãi lại lời Thống Lý, quyết tâm đi bắt hổ. Nhưng dường như cho đến cuối cùng anh đành phải tự tay đóng cọc và lúc này đây đã lấy một cuộn dây mây để người ta trói mình. Và có khi ở trong nhà thống lí Pá Tra, sinh mạng anh đúng là đã bị coi thường, anh cũng đã phải thế mạng cho một con bò đã bị hổ ăn thịt. Và người đọc cũng thấy được những câu văn như tả những giọt nước mắt trên hõm má đã xám đen lại của anh là giọt nước mắt của sự đắng cay, sự cô độc, bất lực và tuyệt vọng.

Tuy vậy, dường như chính chúng ta thấy được ở A Phủ có một sức phản kháng rất mạnh mẽ, nó quả thật cũng như đã được nuôi dưỡng từ khi còn bé cơ cực. Anh chịu đánh trong lúc xử kiện vì anh gây ra tội nhưng chính vì là khi anh đánh mất bò thì anh sẵn sàng muốn lấy công chuộc tội và ở nhân vật A Phủ luôn luôn  tin rằng mình sẽ bắt được con hổ. Khi mà bị trói từ chân đến vai nhưng đêm đến anh đã cúi xuống nhay đứt hai vòng dây mây, A Phủ dường như cũng đã tìm cách để tự giải thoát mình. Cùng lúc đó khi mà đã được Mị cứu, lúc ấy thì A Phủ dường như cũng đã thật là kiệt sức, vì mấy ngày bị trói, bị đói khát, đau đớn. Có lẽ chính bởi vì cái chết sẽ có thể đến ngay, anh đã quật sức vùng dậy chạy để thoát khỏi xiềng xích nhà thống lí, dường như cũng đã thoát khỏi cuộc đời nô lệ. Khi mà Mị chạy theo muốn đi cùng A Phủ thì A Phủ để cho Mị đi theo, anh lúc này đây dường như cũng đã không những cứu được mình mà còn cứu được cả Mị.

Và sau khi mà có thể thoát vượt khỏi nhà thống lí, chính nhân vật A Phủ đã tìm tới vùng đất mới để sinh sống. Ở đây, A Phủ quả thật cũng như biết bao người dân khác phải chịu cuộc sống vô cùng khổ cực do sự áp bức của bọn thực dân phong kiến đến man dợ. Nhưng có lẽ ta thấy được rằng khi gặp được cán bộ cách mạng, anh cũng rất là nhanh chóng trở thành một người cách mạng, một đội trưởng du kích dũng cảm, đồng thời cũng chính là người tiêu biểu cho khả năng cách mạng lớn lao của người dân miền núi Tây Bắc. Có lẽ rằng chính hình ảnh khi A Phủ giác ngộ được chân lí cách mạng là một hình ảnh đẹp đẽ biết bao. Qủa thật không chỉ A Phủ mà là hiện thân cho những con người ở Tây Bắc.

Chính bằng ngòi bút tài năng và miêu tả tinh tế của mình, nhà văn tài năng Tô Hoài đã làm nổi bật được hình tượng và khí phách của A Phủ – được biết đến chính là một trong những nhân vật điển hình trong truyện. Có lẽ rằng cùng với A Phủ là Mị, đã minh chứng cho điều rằng cho dù bị áp bức nhưng họ đã phải luôn đấu tranh giành lại hạnh phúc, họ đã phải trải qua bao tủi cực, cho những cay đắng để tự giải phóng bằng sức mạnh quật khởi của chính bản thân của mình.

Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài
Đánh giá bài viết
Loading...

Từ khóa tìm kiếm