Quan điểm nghệ thuật sáng tác của nhà văn Nam Cao

nghệ thuật sáng tác của nhà văn Nam Cao

Hướng dẫn

Quan điểm nghệ thuật đầu tiên được Nam Cao nhắc tới trong tác phẩm Trăng sáng, nghệ thuật không cần là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật có thể chỉ là những tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.

Nhà văn cho rằng không nên trốn tránh sự thực mà phải đứng trong lao khổ đón tất cả rung động ỏ đời. Nhưng phải đến truyện ngắn ,Nam Cao mới thật sự hoàn thiện hết hệ thống quan điểm ấy. Nhà văn Hộ đã nói rất đúng và say sưa rằng văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài mẫu đưa cho mà văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, tim tòi, biết khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có.

Ông cho rằng “cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là bất lương nhưng cẩu thả trong văn chương thì thật đê tiện”. Nghĩ như vậy, đúc kết như vậy và nhà văn Nam Cao suốt đời sống như thế, sáng tác như thế với hệ thống quan điểm nghệ thuật nêu trên.

Phần 2:

Nam Cao là một nhà văn hiện thực xuất sắc trong nền Việt Nam , Ông là một trong'sốít nhà văn có quan điếm sáng tác nghệ thuật riêng của mình. Và cả đời văn Nam Cao đều chịu sựchi phối của quan điểm nghệ thuật ấy.

Nhận ra đi của mình, Nam Cao cho răng “nghệ thuật phải phản ánh chân thực ” (nghệ thuật vị nhan sinh). Nam Cao không trực tiếp phát biểu những tuyên ngôn nghệ thuật cua mình mà Nam Cao gián tiếp thông qua các nhân vật của mình. nhà văn Điền trong Trâng súng đã thay Nam Cao nói “nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật có thể chỉ là những tiếng đau khổ thoát ra từ những kiếp lấm than”. Nhà văn không nên trốn tránh sự thực mà phải “mở hồn ra đón những vang động cua dời”. Trong Đời thừa Nam Cao không còn chỉ là phản ánh hiện thực mà còn la phán ánh hiện thực dưới con mắt nhìn nhân đạo. Nhà văn Hộ đã nói rất hay về một tác phẩm nghệ thuật có giá trị “Đó phai là một tác phẩm vượt lên trên mọi bờ cõi và giới hạn. Nó phải nói cái gì vừa đau đớn, vừa sung sướng, vừa phấn khởi. Nó là tấc phẩm chung cho tất cả mọi người. Nó đề cao lòng thương, tính bác ái, sự công bình. Nó làm cho người gần người hơn”. Nam Cao cọn nói “Cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là bất lương nhưng cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện”. Nghệ thuật đòi hỏi đạo đức, không chấp nhận những lối văn dẻ dãi. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo những kiểu mẫu sẵn người ta đưa cho. văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu , biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tao những gì chưa có. Với Nam Cao, văn chương là phải luôn luôn sáng tạo, luôn luôn làm mới.

Sau Cách mạng tháng Tám, là một nhà văn cách mạng một nhà văn chiến sĩ, Nam Cao luôn tâm niệm là phải sống đã rồi hay viết. Và tham gia vào cái khổng nhai là nghệ thuật bây giờ là để chuẩn bị cho một nghệ thuật tốt hơn sau này. Đôi mắt được coi là tác phẩm nhận đường của giới văn chương tri thức lúc ấy.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm:  Làm sáng tỏ lối sống của Nguyên Công Trứ bài thơ Bài ca ngất ngưởng
Đánh giá bài viết

Từ khóa tìm kiếm

DMCA.com Protection Status