Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Cô giáo lớp 1 của tôi

Chỉ còn vài tháng nữa thôi,  tôi phải sắp xa ngôi trường Trần Cao Vân thân yêu, nơi đầy ắp những kỉ niệm đẹp về thầy cô, bạn bè và trường lớp.

Loading...

Nhớ lắm cái ngày hôm ấy, đó là một buổi sáng mùa thu không khí mát mẻ, trong lành.  Ngồi sau lưng mẹ, lòng tôi dậy lên một niềm vui khó tả xen lẫn cảm giác bồi hồi, lo sợ khi lần đầu tiên bước chân vào cổng Trường Tiểu học Trần Cao Vân.  Sân trường rộng rãi với cây bàng, cây phượng tỏa bóng mát rượi rợp bóng cờ hoa. Mẹ dắt tay tôi vào lớp 1/3.  Nụ cười hiền từ, ánh mắt ấm áp cùng với đôi tay mềm mại xoa nhẹ vào đầu tôi của cô Chu Thị Thanh Loan đã xóa tan đi mọi lo lắng, giúp tôi tự tin hơn trong những  ngày đầu đến trường. Ấn tượng đầu tiên ấy đã theo tôi suốt các năm học.

Rồi ngày tháng trôi đi, tôi đã học được biết bao điều. Mỗi ngày đến lớp là một ngày vui bởi tôi được cùng học, cùng chơi với bạn bè, được thầy cô dạy dỗ, yêu thương, được tham gia vào các hoạt động ngoại khóa của trường.

Càng ngày, tôi càng khôn lớn, trưởng thành hơn chính là nhờ sự dìu dắt của thầy cô.  Cảm ơn cô Loan đã dạy tôi những nét chữ đầu tiên. Cảm ơn cô Uyên- giáo viên chủ nhiệm lớp 2- đã luôn lắng nghe và thấu hiểu tôi, cảm ơn cô Linh, cô Hằng- giáo viên chủ nhiệm lớp 3 và 4- đã luôn khích lệ để tôi tự tin hơn.  Và với năm cuối cấp này,  không chỉ là giáo viên chủ nhiệm đứng lớp, cô Lành còn giống như người bạn của chúng tôi. Cô rất hiểu tính cách của từng bạn trong lớp, hiểu tuổi mới lớn của chúng tôi với nhiều trò nghịch phá và rắc rối. Và còn nhiều thầy cô giáo khác mà tôi không bao giờ quên như cô Vân, cô Tiên đã dạy tôi  cách học, cách tiếp cận với những bài toán, bài văn khó ở câu lạc bộ năng khiếu.  Cảm ơn những thầy cô giáo bộ môn thầm lặng đã dạy tôi biết ước mơ, biết cái hay, cái đẹp…

      Bụi phấn cứ  rơi rơi

      Cho em thêm kiến thức

      Giúp em dần lớn khôn

      Bụi phấn kia không mệt.

      Không quản ngày quản đêm

      Cô chăm lo, dìu dắt

      Thương trò như thương con

      Không quản cả đêm ngày.

      Yêu cô em gắng học

      Bởi sợ cô em buồn

      Bởi sợ sầu trên mắt

      Yêu cô lắm cô ơi!

Mái trường Trần Cao Vân thân yêu,với hàng phượng vĩ rực màu đỏ thắm, lớp học, chỗ ngồi thân quen,……….tất cả đều là  kỷ niệm,  sẽ mãi mãi tươi đẹp tỏa sáng, hệt như một vì sao tượng trưng cho tình cảm thiêng liêng mà  tôi dành cho thầy cô vậy.  Rồi mai đây tôi phải xa mái trường thân yêu này,  tôi hứa sẽ học hành thật tốt, trở thành một con ngoan trò giỏi,  mãi luôn tự hào là học sinh của trường Tiểu học Trần Cao Vân- một ngôi trường luôn vì các học sinh thân yêu.

 Đoàn Thị Thanh Chi

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Cô phó hiện trưởng trường em

Từ khi cất tiếng khóc chào đời, em đã cảm nhận được sự yêu thương, tình cảm vô giá mà bố mẹ dành cho em. Không những thế, khi đến tuổi đi học, em lại được đón nhận một tình cảm đáng quý từ thầy cô. Thầy cô như người cha, người mẹ thứ hai của em.

Bây giờ em đã là học sinh lớp 5- lớp cuối cấp, cũng là lớp lớn nhất trường. Trong suốt hơn bốn năm học, em đã gặp gỡ biết bao thầy cô giáo nhưng không hiểu sao lúc nào trong tâm trí em cũng hiển hiện hình ảnh của cô hiệu phó. Cô tên là Nguyễn Thị Minh Tâm. Cô có dáng người cao, thân hình thon thả cùng với mái tóc ngắn bồng bềnh, óng mượt. Đôi mắt của cô trìu mến nhìn chúng em cùng với nụ cười tỏa nắng. Làn da của cô trắng, mịn màng rất đẹp.

Ở câu lạc bộ năng khiếu, cô là người dạy chúng em phân môn Luyện từ và câu và Cảm thụ văn học. Mỗi khi cô giảng bài, em rất thích thú vì được nghe giọng nói truyền cảm, trầm ấm của cô. Những buổi sáng thứ hai đầu tuần, cô đến trường với bộ áo dài thướt tha. Đứng trên bục lễ đài, cô nhận xét kĩ lưỡng tình hình trường lớp trong tuần rồi ân cần dặn dò, chỉ bảo chúng em từng li từng tí với ánh mắt, cử chỉ đầy tình cảm thân thương. Cô như là hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ đất Việt.

Em rất yêu cô. Em và các bạn cố gắng làm cho cô vui lòng, mong muốn để lại cho cô những ấn tượng đặc biệt trước khi lên cấp hai.

Đối với em, niềm hạnh phúc lớn là được cắp sách đến trường, được sống trong vòng tay ấm áp của các thầy cô và nhất là được nghe những lời khuyên bảo, giảng dạy ngọt ngào của cô. Em sẽ luôn trân trọng tình cảm đáng quý đó và sẽ không làm điều gì để cô phải phiền lòng.

Không chỉ riêng cô, tất cả các thầy cô trong mái trường mến yêu này đều là những người cha, người mẹ thứ hai của em. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ cho chúng em bay xa, bay cao đến một tương lai tươi sáng. Thầy cô như những người lái đò, đưa từng thế hệ học sinh cập bến bờ tri thức vô tận. Chúng em sẽ luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức, không để những nỗi thất vọng hiện lên khuôn mặt của các thầy cô.

Phí Hoàng Yến Nhi

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Nhớ về cô giáo cũ

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của em, nơi đó đã gắn bó với em trong những năm học vừa qua, là nơi ghi lại những dấu ấn đáng nhớ của tuổi học trò. Ở đó, thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai của em còn bạn bè được ví như anh em ruột thịt yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Suốt 05 năm cắp sách đến trường, cô Mai là người em nhớ nhất, cô đã dạy em lớp Một.

Cô có mái tóc bóng mượt, làn da trắng nõn, dáng đi thong thả, nhẹ nhàng, giọng nói truyền cảm. Cô luôn ân cần chỉ bảo chúng em trong những ngày chập chững đến lớp. Cô là người đã dạy em những nét chữ đầu tiên. Bây giờ em đã hiểu rằng đó không đơn thuần là dạy em biết viết mà nết người cũng bắt đầu hình thành từ những nét chữ ấy.

Mỗi ngày đến lớp, em lại háo hức với những buổi học sinh động. Mỗi khi có bạn trả lời đúng câu hỏi của cô thì sẽ được đáp lại bằng nụ cười hiền hậu. Trong những buổi sinh hoạt lớp, cô thường thưởng những chiếc kẹo xinh hoặc đồ dùng học tập cho những bạn ngoan trong tuần.

Nay em đã tạm xa Hà Nội để đến sống ở thành phố biển xinh đẹp cùng bố mẹ nhưng em vẫn luôn nhớ về cô. Tại ngôi trường Trần Cao Vân em đang theo học, các thầy cô cũng ân cần chăm lo, chỉ dạy cho học sinh như những đứa con của mình vậy. Nhân ngày 20 tháng 11 sắp tới, em muốn gửi lời tri ân cô đã dạy dỗ, chỉ bảo em. Em sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi để cô vui lòng.

Nguyễn Anh Minh

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý – Cô giáo tôi

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của em,là nơi ai cũng cất giấu những ký ức về tuổi thơ,tuổi học trò của mình.

Ở đó, thầy cô như cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm đẹp khó quên. Đối với em, thầy cô vừa là một người cha mà cũng là một người mẹ vừa có lòng vị tha, bao dung, thương yêu vô điều kiện vừa khiêm khắc, răn đe để chúng em nên người. Từ một đứa trẻ không biết gì, chính thầy cô đã dạy chúng em từng nét chữ đầu tiên với tình thương, sự ân cần khi cầm tay uốn nắn từng nét chữ. Em đã từng nghe ai đó nói ” việc học là việc suốt đời ” vì vậy đi cùng em cả quãng đường dài đó không ai khác hơn là thầy cô giáo. Thầy cô không chỉ dạy em những kiến thức bao la mà còn dạy em biết phân biệt đúng, sai, biết sống sao để thành một người tốt, có đạo đức. Để làm được điều đó, thầy cô phải rất vất vả và tốn nhiều công sức. Em vẫn nhớ cô giáo lớp một của em đã kiên nhẫn như thế nào khi bày từng bạn trong lớp cách cầm viết để tập viết sao cho đúng, cho đẹp. Đến giờ ăn, cô còn phải đút từng muỗng cơm cho những bạn ăn khó. Càng lên lớp trên, các cô giáo không chỉ dạy em học kiến thức mà còn chỉ bảo chúng em nhiều hơn về sự lễ phép với người lớn, về tình yêu quê hương, biết bảo vệ môi trường,  biết tránh xa và tự bảo vệ bản thân trước những cái xấu. Nếu không có tình thường vô bờ bến với học sinh thì làm sao thầy cô có thể từ ngày này qua ngày khác chăm lo và dạy bảo chúng em nhiều điều hay đến vậy.

Em luôn ghi nhớ công ơn lớn lao của những thầy cô giáo. Em hứa sẽ cố găng học thật giỏi, đạt những bông hoa điểm mười và trở thành người tốt, có đạo đức để thầy cô vui lòng.

Tôn Nữ Huỳnh Mai

Viết về thầy cô giáo mà em yêu quý
5 (100%) 481 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm